Vợ chồng bó bột
Mình giữ gìn thân thể bao nhiêu năm, quyết không để sứt sát nặng nề. Con người ta sức khỏe là tài sản quan trọng nhất. Vậy mà bây giờ loanh…
Mình giữ gìn thân thể bao nhiêu năm, quyết không để sứt sát nặng nề. Con người ta sức khỏe là tài sản quan trọng nhất. Vậy mà bây giờ loanh quanh 4 góc tường. Chân bó bột. Cảm giác lạ lẫm, lạ vô cùng, cứ như không phải chân của mình. Vậy mới hiểu người khuyết tật, họ gặp khó khăn lớn như thế nào. Mình cũng chỉ 3–4 tuần thôi.
Nguyên nhân bị bó bột cũng kỳ cục. Đầu óc mình đến lúc mơ màng vừa đứng vừa ngủ cũng được. Nói chung là mệt sau một ngày căng thẳng. Alo alo alo… cháu qua giúp bác ngay đi… Lếch thếch đi tông chạy cuống cuồng sang nhà hàng xóm. Đầu óc vẫn ì ra đấy, không thèm động đậy. Chẳng biết sang đến đó thì mình sẽ làm gì. Reng reng… cửa gỗ khó nhọc mất 1 lúc mới chịu mở. Ôi giời ôi, vợ chồng thanh niên hàng xóm đang làm lộn cái bàn. Đầu óc ngái ngủ làm mình cứ đứng đực mặt ra nhìn 2 vợ chồng giằng co con dao, mấy đứa con thì lấm la lấm lét, sợ sệt nhìn bố mẹ diễn trò (cũng không phải lần đầu). Mình lạch bạch xông vào can ngăn, tách 2 vợ chồng ra. Úi. Bỗng nhiên nhói đau ở chân. Kệ. Loay hoay lúc thì cũng can ngăn được (chắc 2 ông bà mệt quá chứ mình chỉ là 1 phần). Bà vợ khóc lóc ỉ ôi, ông chồng mệt quá đi ngủ. Hai đứa con trơ mắt, ôm nhau nhìn.
Thôi, chị nín đi cho 2 đứa còn đi ngủ. Mai học. huuuuu….
Hai đứa vào phòng đóng cửa rồi ngủ đi. Nhanh.
Hai đứa con cầm gấu bông lết về giường. Thế 2 đứa mới được ngủ với nhau. Đầu óc tỉnh dần nên mình bảo được 2 đứa nhóc. Ôi má ơi, đầu óc tỉnh là nó cảm nhận đau điếng nơi ngón chân.
Hu…hu…hu… sao số tôi khổ thế này…. chết đi còn hơn…
Chị vợ rên rỉ như sắn sàng thức trắng cả đêm. “Hàng xóm làng giềng, con trong nhà chị không để người ta ngủ à. Nín đi”. Giọng chị vợ nấc lên, bắt đầu tiếp chu kỳ rên rỉ … Trí não nghĩ thế nào mà bắt mình đứng trồng cây chuối cạnh đó nghe chị vợ ca xong bài ca rên rỉ. Giờ mới thấy rõ rệt, cơn nhói lan tỏa khắp thân lên đến đầu. Vậy mà tiếng rên la rầu rĩ của chị ấy át được cả cơn nhói. Mình cứ đứng đó nghe chị than vãn…rên la…than vãn… cho đến lúc chị ngừng hẳn. Chắc mệt quá rồi. 1 tiếng 30 phút. Mấy đứa con chắc đã ngủ say theo lời ru của mẹ nó. Mình tập tễnh đi về để hôm sau trở thành “người khuyết tật” với chiếc nạng.
Vợ chồng là cái nợ từ kiếp trước, ai đó nói vậy. Cơ mà mình đoán mấy người ngụy biện, tự sướng nghĩ vậy để tự an ủi. Như chị vợ mấy hôm sau có khi cười toe toét như những lần đánh lộn trước đây. Ai cũng có một cuộc đời để sống, để cống hiến. Tại sao phải chịu đựng nhau như vậy? Hôn nhân bắt đầu bằng hoa tươi nắng đẹp để rồi trở nên héo úa, u ám. Sao đến cơ sự như vậy? Con cái nhìn “đánh võ” như vậy thì nó có vui không? Hôn nhân đâu ràng buộc vì mái nhà hay chiếc nhẫn. Khi đến lúc, cả hai nên biết để buông, buông để tốt cho cả hai tốt cho cả những đứa con. Đó mới là sống có trách nhiệm. Cố níu kéo? Sẽ như chân bó bột của mình, khập khiễng suốt đời.
“Divorce isn’t such a tragedy. A tragedy’s staying in an unhappy marriage, teaching your children the wrong things about love. Nobody ever died of divorce.” ― Jennifer Weiner, Fly Away Home


