Myanmar và ban nhạc Bức Tường
Quay về Hà nội đã được 2 tháng nhưng trong tôi cảm xúc Myanmar vẫn còn vẹn nguyên. Chuyến đi gói gọn tại thành phố Yangon (cựu thủ đô- thủ…
Quay về Hà nội đã được 2 tháng nhưng trong tôi cảm xúc Myanmar vẫn còn vẹn nguyên. Chuyến đi gói gọn tại thành phố Yangon (cựu thủ đô- thủ đô mới …) với mục tiêu tìm hiểu cơ hội kinh doanh và văn hoá/đời sống ở đây. Yangon là thành phố lớn nhất nên muốn biết Myanmar phát triển như thế nào, Yangon là đủ. Đây là lần đầu tiên tôi đến Yangon, và cũng là lần đầu tiên tôi thuê homestay để ở, căn hộ của bạn Allen, một võ sư. Ở vậy tôi sẽ cảm nhiều hơn cuộc sống nơi đây.
Đến Yangon chỉ 1h30 phút bay nhưng bạn có thể thấy lại quá khứ hàng chục năm tại Việt Nam. Ra đến cửa sân bay là sự náo loạn của đám taxi, như chợ vỡ và kì kèo giá cả náo nhiệt vô cùng. 7h tối mà đèn đường không có đen như đêm 30. Điện ở đây xa xỉ, bạn có thể thấy các máy phát điện dự phòng ở mọi toà nhà. Thay những chiếc taxi này băng xe máy thì khác gì một bến xe ở ta đâu. Ở đây có lệnh cấm nên trên đường chủ yếu là oto, giá cả nghe đâu bẳng chiếc SH nhập thôi. Văn minh, trật tự hơn xe máy đấy nhưng tắc đường như cơm bữa, đi 1km có khi mất tới cả tiếng đồng hồ. Vậy cũng may, dân phải đi bộ thôi. Ta nên học tập để khuyến khích ngừoi dân tập thể dục.
Anh Allen là chủ nhà chuyên nghiệp, anh đăng phòng trên Airbnb, ảnh lung linh như Kiều & Trinh. Phòng anh ở tầng 8, lối lên còn bé hơn tập thể Kim Liên. Tối và tất nhiên không có thang máy. Anh Allen không ở nhà, anh gọi điện chỉ bảo tôi tận tình cách mở khoá, nói chung là căn hộ tiện nghi vừa đủ dùng, tôi còn thấy trong tủ lạnh nhà anh có gói muối Việt nam quen thuộc. Hố xí xổm kiểu châu Á rất thân thương. Phòng hướng Tây, tối gió Bắc thồi mát rười rượi. Ở đây đã chứng kiến tôi hạ gục gần hai chục con muỗi bụng no kềnh càng. Từ lâu, lâu lắm rồi tôi không phải làm việc ghê gớm này.
Khu tôi ở có rất nhiều nhà tập thể như vậy, người Myanmar không coi trọng bề ngoài nên bên trong nhà được chăm chút nhiều hơn bên ngoài. Những ngôi nhà, tập thể hàng 4–50 năm, phủ bên ngoài là màu thời gian, rêu phonh và xám xịt. Nhà của họ có thể tuềnh toàng nhưng họ có thể mang vàng, tiền đến cho nhà chùa (đa số dân theo Phật giáo). Rất nhiều là khác. Vậy nên ở chùa mới nhiều vàng như vậy và người Myanmar có biệt hiệu cho đi nhiều nhất trên thế giới.
Ở đấy thực sự yên bình. Nhiều cây, nhiều chim câu và chó nữa. Chim ở đây đậu đầy dây điện. Không khí không chút khói bụi và buổi sáng bước xuống dưới nhà, tôi thấy gành hàng bán đồ ăn sáng. Một cảm giác trong trẻo của vùng nông thôn nươc ta. Nhất là đi vài độ 5' tôi gặp chợ cóc họp buổi sáng, hàng hoá thì đủ thứ cả, rau cá thịt,… bày đầy đường ruồi nhặng liên hoan đông vui hết cỡ. Là chợ nhưng không quá ồn ào, cảm giác dễ chịu. Bạn có thể mua đồ về nấu, tôi chịu mặc dù anh Allen ok. Tôi thích nhấm nháp li bia tươi Myanmar va thức ăn đương phố ở đây.
Xen lẫn với những cửa hàng cũ kĩ và lôi thôi, ở các phố nhỏ Yangon tôi bắt gặp nhiều cưa hành tiện lợi, một chỉ dấu cho sự phát triển của họ. Vui hơn nữa, trong các chuỗi cưa hàng này tôi bắt gặp nhiều hàng hoá Việt nam, nhất là bánh kẹo.
Tôi đi taxi (phổ biên là 5000 đồng/km) đến những điểm trung tâm rồi đi bộ đê cảm nhận. Yangon là thành phố đa dạng về kiến trúc. Lịch sử là thuộc địa của Anh, có những khu phố ở đây vuông như bàn cờ và tại nhưng khu này bạn có thể bắt gặp kiến trúc của Anh, của Tây Ban Nha tuổi đời dễ đến trăm năm. Những năm mở cửa gần đây, nhiều công ty nước ngoài đến, xây dựng nhiều toà nhà lớn phong cách khác nhau. Ngoài nhà ở, công trình tôn giáo đặc biệt là chùa, bạn có thể thấy tư mọi nơi. Chùa ở đây to cao và nổi bật với màu vàng đặc trưng của Phật giáo Tiểu thừa (ở Yangon có chùa Vàng nổi tiếng). Vào chùa bạn phải ăn mặc lịch sự hoặc thuê longyi (quây) mặc. Yangon đa dạng nhưng quy củ là vậy.
Đa số người dân theo đạo Phật, điều đó đã ảnh hưởng nhiều đến lối sống của người Myanmar. Là người từ ngoài đến, sự thân thiện là thứ tôi nhận thấy rõ nét nhất. Những người dân tôi gặp đều niềm nở và chân thành. Tôi đã nói chuyện với em gái trong cửa hiệu đồ uống MoonBakery, em dạy tôi cách đọc tên, ánh mắt thích thú của em khiến xa lạ là một từ thừa thãi ở nơi đây. Tôi đã nói chuyện với ông chủ hiệu sách cũ trên đường Bo Gyoke. Thấy tôi đứng xem sách, ông chủ động hỏi chuyện và khi biết tôi từ đâu đến, ông mừng rỡ hẳn vì sếp cũ của ông là người Việt Nam. Rồi ông kể một loạt tên Việt Nam mà ông biết ở Myanmar này. Rất hãnh diện. Tôi cũng kịp làm quen với 1 bạn lái taxi hơn 30 tuổi, chưa vợ và vui tính. Bạn dẫn tôi đi giới thiệu 1 vòng danh thắng Yangon. Hy vọng sớm gặp lại bạn.
Bức Tường là ban nhạc rock tôi thích và thủ lĩnh là Trần Lập. Nhóm và bạn bè đã tổ chức đêm ca nhạc dạt dào cảm xúc tri ân anh, người thủ lĩnh đã khuất. Đất nước và người dân Myanmar như một ban nhạc chơi nhiều dụng cụ khác nhau tạo nên nhiều giai điệu cho người xem. Và người thủ lĩnh hiện nay là bà Aung San Suu Kyi (Burmese không chia họ tên như ta nên mỗi lần gọi phải đọc đu dài như vậy). Bạn có thể bắt gặp hình ảnh bà mọi nơi:sách, báo, áp phích,… Hi vọng bà sẽ dẫn dắt ban nhạc chơi cùng giai điệu của thế giới để đất nươc tiến xa hơn và mãi mãi về sau người dân Myanmar sẽ tri ân bà, thủ lĩnh ban nhạc. Tôi tin họ sẽ tiến xa trên hành trình cùng nhân loại.
(Phần tiếp theo về búiness nhé)






