Tại sao chúng ta “ngượng” trước đám đông?
Lâu lắm rồi, từ khi còn ăn lông ở lỗ đến mấy nghìn năm sau thế kỷ 16–17 , con người vẫn tin rằng Trái đất là trung tâm của hệ mặt trời, mà…
Lâu lắm rồi, từ khi còn ăn lông ở lỗ đến mấy nghìn năm sau thế kỷ 16–17 , con người vẫn tin rằng Trái đất là trung tâm của hệ mặt trời, mà không những hệ mặt trời, trung tâm của cả vũ trụ nhé. Sự phát triển của công cụ quan sát bầu trời và các suy luận khoa học đã giúp chúng ta hiểu rằng chúng ta không phải là trung tâm của vũ trụ và có hàng ngàn hành tinh có thể có sự sống như trái đất (mới đây người ta tìm ra hành tinh cách chúng ta khoảng 4 năm ánh sáng và rất có thể sẽ có sự sống ở đó). Trái đât không phải là trung tâm vũ trụ, trái lại có rất nhiều “trái đất” và đang chuyển động xa dần khỏi điểm khởi đầu đen xì.
Chuyện thiên văn ảnh hưởng đến ta chăng? Con người, mỗi người cũng hao hao như vậy. Nhiều người tưởng rằng bản thân mình là trung tâm và mọi người, tất cả các cặp mắt của “người ta”, đang đổ dồn vào cơ thể, xăm xoi từng li từng tí ánh mắt, tiếng nói. Các nhà tâm lý học gọi đây là hiệu ứng Spotlight. Một cô gái có chiếc váy đẹp mới mua, cô xúng xính mặc ra đường với tâm trạng phơi phới, cô nghĩ mọi người đều chú ý đến nó. Nhưng, đến cuối ngày, cô chỉ nhận được sự chú ý của 1–2 người. Quá ít so với suy nghĩ của cô.
Khi đứng trước đám đông, hiệu ứng Spotlight là một trong những lí do chính khiến ta khó mở miệng, khó diễn đạt lưu loát. Ta vừa nói vừa tưởng tượng hàng trăm con mắt đang nhìn ta, quét từng milimet cơ thể, để ý tới từng kẽ răng từng tiếng thở của ta. Suy nghĩ trước khi phát ra lời nói bị hàng trăm thứ tưởng tượng tác động, lôi kéo nên làm sao trôi chảy được.
Vậy bạn phải làm sao? Hãy quên đi bạn không phải trung tâm của gì hết, như Trái đất ấy. Nhưng cả thiên hà chỉ có một nơi duy nhất như nơi ta đang sống, đó chính là Trái đất. Bạn không phải là trung tâm, nhưng bạn là duy nhất vì bạn chính là bạn. Vậy, mặc kệ những người-trung-tâm khác đi, hãy nói điều bạn cần nói/muốn nói.


